Câu chuyện có thật kể về một cậu bé tên Tèo, câu chuyện rất xúc động và nó đã khiến nhiều người phải rơi nước mắt khi nghe xong…

Một buổi chiều nọ, tôi cùng bạn học đi ăn hủ tiếu ở một góc ven đường. Khi đang ăn thì tôi thấy có hai đứa trẻ đứng lấp ló ở hẽm kế bên, rồi mỗi lần khách ăn hủ tiếu xong, 2 đứa nó chạy lại lấy phần nước lèo dư đổ vào trong 1 cái ca mang theo sẵn.Thấy vậy bà chủ quán chạy lại đuổi đi và nói :
– Đi chỗ khác , chỗ tao bán buôn, tụi mày đừng lại đây mà quấy rối..
Hai đứa nhỏ đứng dậy xích qua 1 bên,ánh mắt tụi nó cứ mãi chăm chăm vào tô hủ tiếu của tôi. Nhìn thương quá, tôi đã kêu hai đứa nhỏ vào và kêu làm cho tụi nó 2 tô hủ tiếu. Khi hủ tiếu bưng ra, thằng em thì mãi miết ăn vì chắc có lẽ nó chưa từng được ăn bữa nào ngon vậy. Còn thằng anh thì lấy hủ tiếu xớt vào cái ca mà ko ăn.Tôi thấy làm lạ nên hỏi nó:
– Sao em ko ăn, em ko đói sao?
Nó ngậm ngùi trả lời mà mắt đỏ hoe:
– Em đem về cho mẹ em…
Nghe xong, ko hiểu sao tôi ko kềm được lòng, tôi đã khóc và tôi hỏi nó:
– Mẹ em bị làm sao? Mà nhà em ở đâu?
Nó trả lời với giọng run run:
– Em ko có nhà, mấy nay mẹ em bị bệnh nằm ở một góc hiên mà ko có gì để ăn…
Tôi xoa đầu nó và nói:
– Em yên tâm ăn đi, ăn xong rồi mình sẽ mua về cho mẹ 1 phần, em đừng lo..
Nó nghe xong nụ cười liền nở trên môi và ngồi vào bàn ăn hết tô hủ tiếu.Ăn xong,nó dắt tôi và bạn tôi về chỗ ba mẹ con ở. Thật đau lòng khi nơi nó ở là một hiên nhà bỏ hoang, trước hiên là một tấm bạc che mưa đã cũ rách, lụp xụp.Tôi hỏi mẹ nó:
– Cô có sao ko ạ?
Mẹ nó lật đật ngồi dậy,dáng yếu ớt :
– Dạ cám ơn, ba mẹ con tôi sống bằng nghề móc bọc ni-lông.Mấy nay tôi bị bệnh cứ nằm suốt ko đi đâu nổi.Mấy hôm rồi ba mẹ con cũng chưa ăn gì.Nay có chị giúp đỡ thật là ko biết nói làm sao.
– Ko có gì đâu cô, nhưng nhà cô ở đâu sao lại phải ở ngoài mái hiên thế này?
– Quê tôi ở tỉnh Bình Phước, tôi định đi móc bọc đủ tiền rồi sẽ về quê sinh sống..
Ko kềm được nước mắt, tôi đã gửi cô 1 số tiền để lo thuốc men và tiền để ba mẹ con về quê..
– Đây là điện thoại của tôi, có gì cần giúp đỡ ba mẹ con cứ gọi cho tôi, nếu giúp được tôi sẽ giúp..
Ba hôm sau đó, ba mẹ con về quê, sống trong 1 cái chòi bỏ hoang. CÁi chòi lụp xụp, rách nát, vì đã lâu quá ko về nhà nên đất đai đã bị thu lại. Sống được một thời gian, vào một buổi sáng nọ có 1 cặp vợ chồng Pháp tới nhà để xin con nuôi, mẹ của Tèo đã gửi Tèo cho gia đình đó. Biết được mẹ cho mình, nó chạy ra sau ôm cái lu nước và khóc toáng lên:
– Ko ko, con ko đi đâu hết, con muốn ở lại với mẹ thôi, mẹ oiiiii….Anh hai ơi cứu em, em ko đi đâu hết, em muốn ở nhà với anh thôi…
Thằng anh hai ko biết làm gì, chỉ biết ôm cây cột trước nhà mà đứng khóc..
Người mẹ rưng rưng:
– COn hãy đi với gia đình người ta đi con, sống với người ta con sẽ được sung sướng, còn sống với mẹ, con sẽ khổ lắm con à…
– Không, mẹ ơi, đừng bỏ con….
Rồi hai người đàn ông đi theo gia đình đó lại bắt Tèo đi, nó có gắng dùng dằng la lớn ,nhưng cũng ko được gì.Từ đó về sau , Tèo mang lòng oán hận,vì mẹ và anh hai đã bỏ rơi mình. Nó sang Pháp sống cuộc sống sung sướng và có biệt danh là Bie Tèo. Và vì lòng oán hận mẹ và anh hai nên suốt mười mấy năm nó không gửi một lá thư nào về…Một hôm ba mẹ nuôi của nó kêu nó về Việt Nam thăm mẹ nó. Nó cũng quyết định về thử một chuyến…
Khi máy bay hạ cánh, nó bước xuống sân bay, kêu xe taxi về ngay tỉnh Bình Phước..Nó về kiếm lại nơi nhà chòi ngày xưa, nơi ba mẹ con sinh sống nhưng giờ đây nhà chòi đó giờ toàn dây leo mọc um tùm..Nó đi qua nhà cô Tư hàng xóm hỏi rõ thì cô Tư mở tủ đồ ra lấy cho nó cái bọc. Nó lật đật mở ra thì thấy có 1 tấm hình chụp 4 người. Nó nhìn và nhớ lại đây chính là hình của bố, mẹ và hai anh em nó lúc còn nhỏ..nhưng lòng oán hận mẹ và anh hai vẫn còn từ suốt bao lâu nay nên nó lấy làm bình thường với tấm hình đó..RỒi nó thấy 1 lá thư , nó lật đật mở ra xem, chữ viết nắn nót, rất đẹp..:
Tèo thân thương của mẹ,
Khi con nhận được bức thư này thì lúc đó mẹ và anh hai đã không còn.Con biết không? ba mẹ gặp nhau trong một công trường xây dựng.Ba làm thợ hồ, còn mẹ đi bán bánh. Ba mẹ gặp nhau rồi yêu nhau, vui lắm con à, ba mẹ về sống chung với bà nội, gia đình cũng rất đầm ấm và lần lượt hai con ra đời. Cuộc sống cũng ko đến mấy là khó khăn. Nhưng kể từ khi mẹ biết ba con nghiện ma túy, mẹ rất buồn và rồi ba con cũng đã cai nghiện.MẸ rất khâm phục ba con, rồi mẹ dắt hai con đi xét nghiệm. Oái ăm thay , mẹ với anh hai con bị nhiễm HIV, còn con may mắn nhờ trời phật thương nên đã qua khỏi.Vì sợ lây bệnh nên bà nội đã đuổi ba mẹ con ta ra khỏi nhà.Từ đó ba mẹ con mình mới phải đi móc boc ni-lông mà sống qua ngày.Lúc người ta tới xin con nuôi, mẹ rất đau lòng vì đã cho con nhưng vì con ko bệnh nên mẹ đành để con đi theo người ta.Mẹ và anh hai con cũng ko sống được bao lâu nữa..Con biết không, ngày nào mẹ cũng ao ước được gặp lại con, thằng anh con chiều nào nó cũng nhìn về 1 hướng và tưởng tượng đó là nước Pháp..nó lẳng lặng ra sau và khóc 1 mình..Con hãy vào chùa lấy cốt của bố, mẹ và của anh con đem ra sông Sài GÒn rãi đi nha con, để cho gia đình ta được hòa quyện vào nhau, sống cũng trở về với cát bụi…Tèo ơi, mẹ nhớ con lắm, mẹ tha thiết được nghe tiếng con gọi ” Mẹ oi ” vào mỗi buổi chiều .. và mỗi khi nhớ con mẹ cầm cái gối trên tay và hát ru: ” Ầu ơ, gió mùa thu mẹ ru con ngủ,năm canh chày mẹ thức đủ vừa năm, con đi biền biệt xa xăm,mẹ thương mẹ nhớ ,ầu ơ…..mẹ thương mẹ nhớ tháng năm mỏi mòn..” Con hãy luôn nhớ rằng, mẹ rất yêu con, con của me..”
Và sau khi đọc xong lá thư , Bie Tèo- nó ngã gục xuống sàn nhà..Nó nghĩ chắc là mẹ nó lừa nó,mẹ với anh hai còn trẻ mà sao chết được, nó lay người cô Tư và hỏi liên tục trong nước mắt:
– Cô tư ơi, ko phải thật đâu đúng ko cô, mẹ con giỡn với con thôi, chứ mẹ con sao mà chết được…cô nói con biết đi….
– Là thật đó con, mẹ và anh con đã mất cách đây mấy năm rồi..
Bie Tèo nhìn xung quanh, nó dáo dác nhìn khắp nơi và nó đã khóc nấc lên :
– MẸ ơi , con xin lỗi mẹ, suốt mấy năm qua con luôn mang lòng oán hận vì mẹ đã cho con, con nào biết đó là mẹ thương con..Mẹ ơi đừng bỏ con, con xin mẹ hãy sống lại dù chỉ 1 ngày thôi, 1 giờ thôi cũng được để con được ôm mẹ và nói con yêu mẹ biết bao…Mẹ ơi…
VÀ rồi từ đó về sau Bie Tèo luôn sống trong nỗi ấm ức vì đã hiểu lầm mẹ và anh hai mình.Đến khi nhận ra thì đã quá muộn, mẹ đã ko còn trên cõi đời…Nghe xong câu chuyện này tôi thật đau lòng và cảm thấy thương mẹ mình hơn, dù mẹ có làm gì thì cũng chỉ là muốn tốt cho những đứa con của mình..Mong sao linh hồn của mẹ,bố và anh hai của Bie Tèo sẽ được về nơi thiên đường…!
Một sáng sớm trở về quê hương,
Về trong câu hát âm vang đất trời
Ru hời ru, cho ta ngọt bùi, ấm áp ân tình xa xôi
Một con kênh, một bờ ao xanh
Hỡi cánh diều tuổi thơ hôm ấy đâu còn?
Thời gian sao mãi trôi nhanh
XIn hãy đứng lại dù chỉ 1 lần,
Để tôi được nhìn thấy mẹ lần cuối..
NGười yêu thương tôi suốt cả cuộc đời ..
Mẹ ơi..
sưu tầm

One Response

  1. congake1990
    Posted on 25/11/2010

Give a Comment